Hoạt động chủ điểm

Trung Thu 2020

Khai giảng NH 2019 - 2020

Mừng Đảng - Mừng xuân

Thi múa dân vũ

Chợ xuân

Trải Nghiệm

Vui trung thu

Nội dung

SHCM - TNKT

Hội Nghị công chức 2018

Kỷ Niệm 20/11/2018

Ảnh ngẫu nhiên

Trungthu.flv TrainghiemPBC1.flv 20111.jpg TT1.jpg KG2.jpg NGAY_DAU_TIEN_DI_HOC__CO_LOI.flv NIEM_VUI_CUA_EM_CO_LOI.flv IMG_0175__Copy.JPG 1n.jpg V.jpg IaV.jpg H112.jpg IMG_10431.jpg Ha_noi_niem_tin.swf Thiep_chuc_mung_ngay_Quoc_te_phu_nu_6.swf Xe_dap.swf

Menu chức năng

Gốc > Một chút lãng mạn >

Chùm thơ ngày nhà giáo Việt Nam

Ngày đăng: 05/11/2010
Có lẽ con vô tình quá phải không cô ? Mấy năm rồi không về thăm cô được...

Thư gởi cô giáo cũ

Có lẽ con vô tình quá phải không cô ?
Mấy năm rồi không về thăm cô được.
Quá chật vật trên lối đời con bước,
Sỏi đá vô tình hằn xước dấu chân con

Con lớn lên giữa cảnh đời trôi nổi
Lối rẽ chia đôi, con dấn bước khôn lường
Đôi khi nuối tiếc…lén nhìn vào cửa lớp
Các bạn đang ngồi chăm chú nghe cô…

Mơ ước ngày nào cô vun vén cho con
Có nắng, có hoa, có mặt trời và gió…
Mà giấc mơ mãi nằm vùi đâu đó.
Gềnh thác khôn cùng con vướng lối cô ơi !

Tự trách mình như gió thoảng qua tai
Tiếng cô giảng bài vẫn quẩn quanh trong giấc ngủ
Tháng ngày chơ vơ con lạc loài chưa đủ
Sực tỉnh, quanh mình mưa nắng thân con !
Đại Hàn 27C1




Thơ cho em

Cô sợ lắm tiếng ve kêu rộn rã
Bởi chia tay không ai muốn bao giờ
Nhưng ve vẫn kêu và mùa hè vẫn đến
Như cuộc đời sao tránh những buồn vui...

Các em về với miền quê xa lắc,
Với thành đô vang rộn tiếng tàu xe
Còn lại đây - cô...với sân trường lặng lẽ,
Với mùa hè và cả tiếng ve kêu.

Còn đâu nữa những giờ em lên lớp
Cô làm học trò tròn mắt mãi lắng nghe,
Tim hồi hộp thấy lại mình trong đó
Tưởng hôm nào, giờ lên lớp đầu tiên.

Mùa phượng đỏ - chia tay đàn em nhỏ,
Nỗi buồn vui như nắng nhẹ sân trường
Em ra trường làm cô giáo trẻ,
Chỉ còn cô bao nỗi nhớ trào dâng...

Ôi, lặng lẽ con đò đưa đón khách,
Khách đi rồi chỉ còn bến với sông.
Bến yên tĩnh còn sông thì cứ chảy
Chỉ còn đò trăn trở mãi mà thôi...
Cô Kim Thành - Tổ Văn




Người lái đò thầm lặng

Thầm lặng những "chuyến đò không tên"
Cô trăn trở với bao "người khách lạ"
Học trò cô mỗi người đi một ngả
Mỗi bàn tay xây đắp một công trình

Cô thấy không khi mỗi buổi bình minh,
Sau đó là ánh hồng rạng rỡ,
Chính cô mang ánh hồng sớm đỏ
Ban tặng cho chúng em
Ánh hồng cô những tri thức không tên
Theo chúng em đến mọi miền đất lạ
Lòng cô mênh mông quá !
Khi cô luôn trở trăn về những nẻo vào đời

Em mang trong tim niềm kiêu hãnh ngọt lời
Vì được làm "khách lạ" trong chuyến đò không tên năm ấy
Trong sâu thẳm vẫn vang lời cô dạy:
"Em hãy đi bất cứ đâu khi tổ quốc cần..."

Ngày 20 tháng 11 đến gần
Em - một người "khách lạ" trong chuyến đò dạo ấy
Xin thành kính chúc cô,người đưa đò vĩ đại
Còn cuộc sống là còn cô mãi mãi
Người giáo viên của hôm nay và của cả mai sau
Thanh Nga ĐH2C2




Ngày về bến đợi

Mòn gót lãng du con về thăm trường cũ
Tìm dáng thầy giữa mùa lũ mênh mông
Bến xưa ơi ! Ông lái có còn không ?
Để viễn khách đáp đền ơn tri ngộ...
Dạ ngập ngừng khi về đây, đất cũ
Chính nơi này con ngoảnh mặt bước đi
Lời thầy răn con vẫn mãi khắc ghi
"Lấy nhân nghĩa trả ơn đời dù đen bạc"
Con trôi xuôi theo dòng đời tất bật
Quên dáng thầy năm tháng đứng trông theo
Giờ về đây con tay trắng vẫn nghèo
Lòng ray rứt vì phụ lòng mong mỏi...
Chợt sững người phảng phất trong sương khói
Di ảnh thầy trên bến đợi lẻ loi !
Thầy ơi !
Vâng lời thầy con đi tìm chân lý
Thắp sáng lên điều thiện mỹ ở đời
Nhưng con chửa kịp thành người
Sao thầy vội bỏ về nơi vĩnh hằng
Đào Uyên ĐH2C1

Lên lớp

Bài giảng đầu tiên hay trang đời mở ngõ
Có gió lộng từ cuộc đời hay gió buổi mai lên ?
Sự sống sinh sôi từ bỡ ngỡ bắt đầu
Bao ánh mắt học trò bấy nguồn mạch tin yêu
Lớp học bừng sáng
Nắng lung linh trên những mái đầu
Nghe phấn đi trên bảng
Ước mơ nào quen quen.
Một cụm mây bỏ trời
Ghé ngang khung cửa lớp
Chim bay trong cuộc đời
Có dừng nghe lời giảng ?

Như cây lá ra hoa trong buổi chào mùa
Như chim sẻ cho bình minh tiếng ca ríu rít
Từng trang giáo án
Từng trang đời miên man tiếp nối
Ta cho đời bao mơ ước hôm nay
Điệp khúc quen - dạo nhạc ngày ngày
Lê Huỳnh Diệu – Tổ văn

Những bài thơ hay tặng thầy cô nhân ngày nhà giáo Việt nam 20/11 - p5
Ngày đăng: 08/11/2010
Mỗi nghề có một lời ru Dở hay thầy cũng chọn ru khúc này

Lời Ru Của Thầy
Mỗi nghề có một lời ru
Dở hay thầy cũng chọn ru khúc này
Lời ru của gió màu mây
Con sông của mẹ đường cày của cha
Bắt đầu cái tuổi lên ba
Thầy ru điệp khúc quê nhà cho em
Yêu rồi cũng nhớ yêu thêm
Tình yêu chẳng có bậc thềm cuối đâu!
Thầy không ru đủ nghìn câu
Biết con chữ cũng đứng sau cuộc đời
Tuổi thơ em có một thời
Ước mơ thì rộng như trời, ngàn năm

Như ru ánh lửa trong hồn
Cái hoa trong lá, cái mầm trong cây
Thầy ru hết cả mê say
Mong cho trọn ước mơ đầy của em.

Mẹ ru em ngủ tròn đêm
Thầy ru khi mặt trời lên mỗi ngày
Trong em hạt chữ xếp dày
Đừng quên mẹ vẫn lo gầy hạt cơm

Từ trong vòm mát ngôi trường
Xin lời ru được dẫn đường em đi
(Con đường thầy ngỡ đôi khi
Tuổi thơ lăn một vòng bi tới rồi!)

Hẳn là thầy cũng già thôi
Hóa thân vào mỗi cuộc đời các em
Thì dù phấn trắng bảng đen
Hành trang ấy đủ thầy đem theo mình.



"MỘT VỚI MỘT..."
"Một với một là hai ..."
Cái thuở nào cô dạy em đếm trên từng ngón nhỏ
Để giờ đây thời gian như cơn gió
Nhẹ nhàng qua ... Tất cả xa rồi
Tuổi thơ êm đềm trong tiếng à ơi
Cánh võng chao theo tóc bà bạc trắng
Đôi mắt mẹ ánh niềm vui thầm lặng
Con đi học về còn chút nắng trên vai

Cả những kỷ niệm buồn cũng không thể nào phai
Em đếm "một, hai" cất vào ký ức
Không tìm thấy cô qua từng dòng mực
Nhắm mắt đếm thầm cô về lại ... trên tay ...
(st)



Bàn chân thầy giáo
Trần Đăng Khoa

Thầy ngồi ghế giảng bài
Xếp cạnh bàn đôi nạng gỗ
Một bàn chân đâu rồi
Chúng em ko rõ

Sáng nào bom Mỹ dội
Phượng đổ ngổn ngang, mái trường tốc ngói
Mặt bảng đen lỗ chỗ vết bom bi
Thầy cầm súng ra đi
Bài tập đọc dạy chúng em dang dở
Hoa phượng
Hoa phượng cháy một góc trời như lửa

Năm nay thầy trở về
Nụ cười vẫn nguyên vẹn như xưa
Nhưng một bàn chân ko còn nữa
Ôi bàn chân
in lên cổng trường những chiều giá buốt
In lên cổng trường những đêm mưa dầm
Dấu nạng hai bên như hai hàng lỗ đáo
Chúng em nhận ra bàn chân thầy giáo
Như nhận ra cái chưa hoàn hảo
Của cả cuộc đời mình

Bàn chân thầy gửi lại Khe Sanh
Hay Tây Ninh, Đồng Tháp ?
Bàn chân đạp xuống đầu lũ giặc
Cho lẽ sống làm người
Em lắng nghe thầy giảng từng lời
Rung động bao điều suy nghĩ
Nghe thầm vọng bàn chân đi đánh Mỹ
Nghe âm vang tiếng gọi của chiến trường
Em đi suốt chiều dài yêu thương
Chiều sâu đất nước
Theo những dấu chân người thầy năm trước

Và bàn chân thầy, bàn chân đã mất
Vẫn dẫn chúng em đi trọn vẹn cuộc đời.......


Gửi Cô...


Nếu ngày mai e sẽ chẳng làm thơ
Và sẽ viết những câu văn rất vội
Dù e biết lúc ấy mình có lỗi
Vs những gì đã có của hôm nay

Những ngày cuối cùng của tuổi thơ ngây
Lũ học trò vẫn hồn nhiên tinh nghịck
ĐẦy niềm tin và ước mơ thể hiện
Luôn nhớ tới lời cô: "tin ở tương lai"

Như cây non khao khát ánh mặt trời
Mà dễ gãy trước những cơn gió sớm
Chúng em mãi ngây ngô,biết bao giừo đủ
Cô trăn trở từng đứa mai sau...

Nhưng từ ngày hôm nay khi cuộc sống mới bắt đầu
Với chân trời hồng ước mơ vẫy gọi
Chúng e là diều xanh luôn khát khao trời rộng
cô neo đậu cánh diều vào dây chắc tin yêu
Mãi mãi trong tim e ấp ủ bao điều...


Có thể ngày mai e sẽ chẳg làm thơ
Và sẽ viết những câu văn rất vội
Nhưg e sẽ ko bao h,ko bao h quên nổi
Những thág ngày tươi đẹp của hôm nay...


Nghĩ Về Thầy

Con đứng nhìn dòng sông trôi êm
Nắng rớt xuống hoàng hôn trên mặt nước
Xa xa, bóng một con đò giữa dòng nước ngược
Thấp thoáng chao nghiêng...
Khiến con chạnh nhớ về Người
Và câu chuyện năm xưa...

Chuyện một con đò dầm dãi nắng mưa
Lặng lẽ chở từng dòng người xuôi ngược
Khách sang sông tiếp hành trình phía trước
Có ai nhớ chăng hình ảnh con đò?
Câu chuyện năm xưa nhưng mãi đến bây giờ
Con muốn hiểu, thầy ơi - người đưa đò vĩ đại
Con đến với cuộc đời từ sự hy sinh thầm lặng ấy
Trên chuyến đò của thầy chở nặng yêu thương

 st


Nhắn tin cho tác giả
Nguyễn Thị Hồng Hạnh @ 16:47 17/11/2010
Số lượt xem: 318
Số lượt thích: 0 người
 
Gửi ý kiến